Biển Đông hay là biển Nam Trung Hoa?

Thứ ba, 13/11/2018, 16:58 (GMT+7)

(Chính trị) - Vừa qua, Hội thảo khoa học quốc tế về Biển Đông lần thứ 10 với chủ đề “Biển Đông: Hợp tác vì an ninh và phát triển khu vực” diễn ra tại TP. Đà Nẵng đã làm dậy sóng dư luận khi Ban tổ chức dùng từ “South China Sea” thay cho “East Sea”. Không ít người hoang mang đặt câu hỏi: Đâu là tên gọi chính xác? Tại sao trong một số văn bản và tên gọi quốc tế khi thì biển Nam Trung Hoa, lúc lại là Biển Đông? Gọi như vậy có ý nghĩa về mặt pháp lý, chủ quyền hay không?

Tên gọi

Biển Đông còn gọi là biển Nam Trung Hoa theo tên tiếng Anh (The South China Sea) và tiếng Pháp Mer de Chine Méridionale, là một biển rìa Tây Thái Bình Dương. Theo quy định của Uỷ ban Quốc tế về biển, tên của các biển rìa thường dựa vào địa danh của lục địa lớn gần nhất hoặc mang tên của một nhà khoa học phát hiện ra chúng. Biển Đông nằm ở phía Nam đại lục Trung Hoa được sử dụng chính thức từ những thủy thủ Bồ Đào Nha từ thế kỷ 16 trong quá trình tìm kiếm cơ hội giao thương với Trung Hoa và sau này được tổ chức Thủy văn quốc tế (IHO) sử dụng nên có tên gọi là biển Nam Trung Hoa. Tuy nhiên, địa danh biển không có ý nghĩa về mặt chủ quyền như một số người ngộ nhận (không thể nói biển Ấn Độ Dương là của Ấn Độ, Vịnh Mehico là của Mehico, Vịnh Thái Lan là của Thái Lan).

biendongvn

Bản đồ “đường lưỡi bò” được Trung Quốc công bố.

Vấn đề chủ quyền và quyền tài phán quốc gia trên biển được xác định và giải quyết theo luật pháp quốc tế, đặc biệt là Công ước của Liên hợp quốc về Luật biển 1982. Biển Đông được nhân dân Việt Nam gọi theo thói quen như một danh từ riêng.

Sự xuất hiện của đường lưỡi bò (đường chín đoạn)

“Đường đứt khúc”, “đường chữ U” đều là tên gọi khác của “”đường lưỡi bò” bởi đơn giản, nhìn trên bản đồ, nó giống hình lưỡi con bò liếm xuống Biển Đông. Về lai lịch “đường lưỡi bò” này, cho đến nay ngay chính những người Trung Quốc bản địa còn nhiều người đang rất mơ hồ về căn nguyên của nó. Nó được vẽ như thế nào, kỹ thuật đo vẽ khảo sát ra sao không ai nói chính xác được. Giới truyền thông, giới sử học, luật gia, chính trị và địa lý học của Trung Quốc mỗi người trình bày mỗi kiểu, thậm chí mâu thuẫn nhau. Trong những thời điểm nhất định, để phục vụ cho lợi ích của mình, đường lưỡi bò đã thay đổi muôn hình vạn dạng với trí tưởng tượng phong phú và sự suy diễn táo bạo của Trung Quốc. Nhưng không dừng lại ở đó, một số học giả nước này còn trắng trợn đẩy lùi thời gian về rất xa, đặc biệt nhấn mạnh đến các mốc thời gian năm 1914, 1936 và 1947. Hiện nay chưa có một tổ chức quốc tế nào công nhận tính hợp pháp của bản đồ này.

Năm 1914: Mốc thời gian ngụy tạo trắng trợn

Một số học giả Trung Quốc cố gắng đẩy sớm thời gian xuất hiện “đường lưỡi bò” và ngụy biện rằng bản đồ này lần đầu xuất hiện là năm 1914 và được vẽ bởi người chuyên vẽ hải đồ là Hu Jinjie. Tuy nhiên có mấy điểm đáng nói ở đây. Thứ nhất, mốc thời gian năm 1914 hoàn toàn không thống nhất trong các tài liệu Trung Quốc. Như Viện trưởng Viện Hải Nam, ông Ngô Sỹ Tồn, nhận định đường này được Hu Jinjie vẽ và xuất bản khoảng những năm 1920-1930 chứ không phải là năm 1914.

Thứ hai, các tài liệu viện dẫn đến mốc năm 1914 hoàn toàn không có bất kỳ giải thích gì về đường này. Và họa chăng nếu quả thực đường này xuất hiện từ năm 1914 thì nó cũng hoàn toàn khác với đường hiện tại vì chỉ bao lấy Đông Sa, Tây Sa và là đường nét liền.

Thứ ba, không có tài liệu nào ghi chép về tác giả Hu Jinjie, thậm chí không ít tài liệu Trung Quốc còn cho rằng người vẽ bản đồ năm 1914 là Hu Jinsui chứ không phải Hu Jinjie.
Cuối cùng, bằng chứng thiếu thuyết phục nhất là tấm bản đồ hiện đã không còn tồn tại. Các học giả Trung Quốc đều thừa nhận bản đồ đã “thất lạc từ lâu”.

daibieu

Đại biểu các tỉnh tại Nhà giàn DK1/19 trên Biển Đông.

Tóm lại, sự thiếu nhất quán về thời điểm, không rõ ràng về nội dung và mập mờ về chính tác giả đã cho thấy năm 1914 là mốc thời gian hoàn toàn bịa đặt, do các học giả Trung Quốc cố tình ngụy biện nhằm tạo ra “lịch sử” cho đường lưỡi bò.

Năm 1936: Vơ cả lãnh thổ nước ngoài vào nước mình

Khi bằng chứng mang tên Hu Jinjie quá dễ để bác bỏ, các học giả Trung Quốc lại vội vàng tìm ngay đến một cái tên mới là Bai Meichu (Bạch Mi Sơ). Ông được viện dẫn đến với tấm bản đồ đường lưỡi bò nét liền công bố năm 1936, bao trọn cả bốn quần đảo mà Trung Quốc gọi là Đông Sa, Tây Sa, Trung Sa và Nam Sa. Theo các học giả Trung Quốc, bản đồ này được vẽ dựa trên Danh sách các đảo ở Biển Đông được một Ủy ban của Trung Quốc công bố năm 1935.

Thứ nhất, sự biện hộ cho chủ quyền của Trung Quốc với Biển Đông bằng việc khẳng định “Trung Quốc là quốc gia đầu tiên phát hiện và đặt tên cho các đảo trên Biển Đông” là hoàn toàn bịa đặt, bởi trên thực tế, nước này chỉ sao chép y nguyên tên tiếng Anh của các đảo và chỉnh sửa lại chứ hoàn toàn không phải là quốc gia đặt tên cho các đảo.

Thứ hai, sau cuộc chiến tranh nha phiến 1840, với mục đích chỉ ra cho người dân thấy lãnh thổ Trung Quốc đã bị nước ngoài xâu xé đến đâu, các nhà địa lý của Trung Quốc trong đó có ông Bai Meichu (Bạch Mi Sơ) đã vẽ ra những tấm bản đồ mà lãnh thổ của Trung Quốc bao gồm cả các nước chư hầu trước kia đã từng triều cống cho nước này như bán đảo Triều Tiên, nhiều vùng rộng lớn của Nga, Trung Á, Hymalaya và khu vực Đông Nam Á. Một trong số những tấm bản đồ nực cười và hết sức phi lý ấy chính là tấm bản đồ “đường lưỡi bò” của ông Bạch Mi Sơ vẽ năm 1936. Như vậy, cơ sở cho yêu sách chủ quyền hiện tại của Trung Quốc là dựa trên sai lầm lịch sử của tấm bản đồ phi lý khi vơ cả lãnh thổ nước ngoài vào nước mình.

Thứ ba, cũng không có lý do gì để xác thực tấm bản đồ năm 1936 là cơ sở của tấm bản đồ bây giờ: vì hình dáng “đường lưỡi bò” năm 1936 không giống với hình dáng đường lưỡi bò sau này của Trung Quốc. Do vậy, việc lập luận cơ sở lịch sử dựa vào đường năm 1936 cũng hoàn toàn không chính xác.

Thứ tư, tấm bản đồ năm 1936 chỉ mang tính cá nhân. Và nếu đường lưỡi bò của ông Bạch Mi Sơ được coi là bằng chứng pháp lý hay bằng chứng lịch sử thì chẳng khác gì một người dân thường Việt Nam cũng có thể vẽ một đường tùy tiện bao trọn 80% diện tích Biển Đông trong cuốn sổ tay của mình và khẳng định Việt Nam có chủ quyền lịch sử với Biển Đông.

Vì vậy, “đường lưỡi bò” được ông Bạch Mi Sơ vẽ lại một lần nữa chỉ là đường vẽ tùy tiện của một cá nhân, không thể là căn cứ pháp lý cho đường lưỡi bò hiện nay của Trung Quốc.

Năm 1947: Không tọa độ, không nội dung không thể coi là tấm bản đồ quốc gia

Năm 1947, Bộ Nội vụ Trung Quốc chính thức công bố bản đồ đường lưỡi bò gồm 11 nét đứt đoạn. Tuy nhiên, không có tài liệu nào lý giải về nguồn gốc, ý nghĩa và giá trị của đường này. Mặc dù đây là mốc thời gian chính thức nhất của đường lưỡi bò, song không thể phủ nhận được, khi chính quyền Trung Quốc công bố bản đồ năm 1947 chỉ chú thích tên bản đồ là “Vị trí các đảo trên biển Nam Hải” chứ hoàn toàn không đề cập đến nội dung của “đường lưỡi bò”. Do vậy, bản đồ này chỉ đơn thuần thể hiện thông tin địa lý chứ không hề thể hiện yêu sách chủ quyền của Trung Quốc chứ đừng nói gì đến yêu sách một vùng biển rộng lớn.

Giả sử đây có là đường yêu sách chủ quyền của các nhà lãnh đạo Trung Quốc thì thật hết sức phi lý bởi không có bất kỳ một “đường biên giới quốc gia” nào lại được vẽ tùy tiện bằng các nét vẽ mơ hồ và hoàn toàn không có tọa độ địa lý như “đường lưỡi bò”. Không có tọa độ cụ thể, không có nội dung giải thích, bản đồ năm 1947 chỉ là một bản đồ địa lý thông thường như các bản đồ khu vực và thế giới khác. Với cơ sở và ý nghĩa như trên, các quốc gia trên thế giới, đặc biệt là các nước láng giềng xung quanh sẽ không bao giờ công nhận Biển Đông thuộc chủ quyền của Trung Quốc và nước này cũng không có quyền ngang nhiên bồi đắp đảo nhân tạo, quân sự hóa Biển Đông cả. Những ai vô tình gọi sai tên Biển Đông cần phải nghiêm túc kiểm điểm bởi chính hành động ngớ ngẩn này có thể góp phần khiến quốc gia mình mất đi tiếng nói về chủ quyền biển đảo trên vùng biển này.

Theo Trung đoàn 47

Bài viết, video, hình ảnh đóng góp cho chuyên mục vui lòng gửi về [email protected]
Tags:

Mạng chia sẻ